Những tổ chức vĩ đại trở nên vĩ đại bởi vì con người trong tổ chức đó cảm thấy mình được bảo vệ

Những tổ chức vĩ đại trở nên vĩ đại bởi vì con người trong tổ chức đó cảm thấy mình được bảo vệ. Một bản sắc văn hóa đậm nét sẽ tạo cho người ta cảm giác mình thuộc về nơi đó và nó có tác dụng như một tấm lưới. Nó khiến mọi người tới công ty với niềm tin rằng toàn thể ban giám đốc, đồng nghiệp và tổ chức sẽ bảo vệ cho họ. Điều này dẫn tới việc họ sẽ hỗ trợ và giúp đỡ lẫn nhau. Và mỗi quyết định, nỗ lực và hành vi của mỗi cá nhân sẽ hỗ trợ và bảo vệ cho những lợi ích lâu dài của toàn tổ chức.

Luận về chuyện ngoài việc niệm Phật có niệm thứ hai xen tạp thì khó thể nêu hết

Luận về chuyện ngoài việc niệm Phật có niệm thứ hai xen tạp thì khó thể nêu hết. Chỉ nêu lên những cái chánh thì như cầu đại triệt đại ngộ, cầu được Đại Tổng Trì v.v… chính là xen tạp, chứ không phải phát nguyện là niệm thứ hai. Phải biết một pháp Tịnh Độ lấy ba pháp Tín – Nguyện – Hạnh làm tông. Hạnh như bò kéo xe, Nguyện như người cầm cương, Tín như người dẫn đường. Người dẫn đường và người đánh xe mới là chánh yếu để quyết định sự tiến bước của con bò kéo xe. Vì thế, sáng chiều phải hướng về Phật phát nguyện. Hơn nữa, lúc không niệm Phật cũng chớ câu nệ. Dẫu cho mỗi lần niệm cả vạn năm cũng chẳng ngại có một ngày tạm ngưng. Nếu bảo “có lúc không niệm, có lúc phát nguyện sẽ thành gián đoạn, xen tạp, sẽ khó thành tựu” thì thử hỏi một tâm niệm ấy cũng từng thấy sắc, nghe tiếng, mặc áo, ăn cơm, giở tay, động chân, có hay không? Nếu có, với những chuyện ấy đã không gián đoạn, xen tạp, sao riêng mình chuyện này (tức chuyện phát nguyện) lại có gián đoạn, xen tạp?
ẤN QUANG Đại Sư.

TÌNH THƠ TÌNH THƠ CHỢT ĐẾN CHỢT ĐI TÌNH THƠ MANG ĐẾN NHỮNG GÌ CHO NHAU

======= TÌNH THƠ =======
TÌNH THƠ CHỢT ĐẾN CHỢT ĐI
TÌNH THƠ MANG ĐẾN NHỮNG GÌ CHO NHAU
DẪU KHÔNG TỔN THƯƠNG VẪN ĐAU
VẪN NGHE ĐÂU ĐÓ NỖI SẦU TƠ VƯƠNG
——————
Bài thơ anh viết tặng em
Gởi niềm yêu thương vào đó
Cũng lâu rồi vần thơ thôi không ngỏ
Bỗng dưng trong lòng trống vắng chênh chao
Em vốn thích lời lẽ ngọt ngào
Tiếng thơ anh như ngàn sao lấp lánh
Mùa đông về hai chúng mình không lạnh
Dẫu sương giăng kín cả khung trời
Những lúc buồn cảm xúc ấy đầy vơi
Rồi nụ cười em hồn nhiên trong sáng
Anh cảm nhận trái tim nồng chiếu rạng
Ru ngủ hồn ta trong năm tháng đời thường
Bạn mai Cao Nguyên xanh
Nắng vàng hoe khoe mình trên nẻo vắng
Anh không về xóm nhỏ bỗng trầm tư
Tình thơ trôi vào dĩ vãng
….
17 – 12 – 2017
Phạm Thanh Nhỏ

TUỔI THƠ ƠI Buổi chiều ngồi câu cá Bên dòng sông êm đềm Có ngọn gió lướt êm Giữa khung trời dịu lắng Có đôi con bướm trắng Nhởn nhơ bay chập chờn Có chú cá thích vờn Đuổi theo từng con sóng Có khúc ca trầm bổng Bay vút giữa trời xanh Ơi tuổi thơ trong lành Sao mà yêu đến thế Bài họa TUỔI THƠ ƠI Nhớ ngày xưa thơ bé Chuyên bắt bướm đuổi ve Xôn xao cả trưa hè Cả bọn ra suối tắm Rồi đầu trần dưới nắng Bắt chú chuồn chuồn trâu Trốn kín dưới bụi dâu Cho chuồn chuồn cắn rốn Nghĩ lại thấy thật thộn Muốn bằng bạn bằng bè Ai nói gì cũng nghe Sao mà dại đến thế Rồi còn nghe tiếng dế Trốn cả học đi chơi Về mẹ đánh tơi bời Đến giờ vẫn còn khiếp Thấy cả trong giấc điệp Cùng nhau cưỡi lưng trâu Mình luôn luôn đi đầu Dương cao cờ lá chuối Tuổi thơ ơi không tuổi Đi mãi cùng thời gian Dẫu đi dọc về ngang Vẫn luôn trong tiềm thức Nếu trở về ký ức Cùng tuổi thơ xa xưa Tin chắc chẳng ai ưa Cấu từ chối đâu nhỉ Hoàng Ninh

==== TUỔI THƠ ƠI ====
Buổi chiều ngồi câu cá
Bên dòng sông êm đềm
Có ngọn gió lướt êm
Giữa khung trời dịu lắng
Có đôi con bướm trắng
Nhởn nhơ bay chập chờn
Có chú cá thích vờn
Đuổi theo từng con sóng
Có khúc ca trầm bổng
Bay vút giữa trời xanh
Ơi tuổi thơ trong lành
Sao mà yêu đến thế !
————–
Bài họa: TUỔI THƠ ƠI
Nhớ ngày xưa thơ bé
Chuyên bắt bướm đuổi ve
Xôn xao cả trưa hè
Cả bọn ra suối tắm.
Rồi đầu trần dưới nắng
Bắt chú chuồn chuồn trâu
Trốn kín dưới bụi dâu
Cho chuồn chuồn cắn rốn.
Nghĩ lại thấy thật thộn
Muốn bằng bạn bằng bè
Ai nói gì cũng nghe
Sao mà dại đến thế.
Rồi còn nghe tiếng dế
Trốn cả học đi chơi
Về mẹ đánh tơi bời
Đến giờ vẫn còn khiếp.
Thấy cả trong giấc điệp
Cùng nhau cưỡi lưng trâu
Mình luôn luôn đi đầu
Dương cao cờ lá chuối.
Tuổi thơ ơi không tuổi
Đi mãi cùng thời gian
Dẫu đi dọc về ngang
Vẫn luôn trong tiềm thức.
Nếu trở về ký ức
Cùng tuổi thơ xa xưa
Tin chắc chẳng ai ưa
Cấu từ chối đâu nhỉ.?
Hoàng Ninh

TÌNH CHA Tình cha dào dạt Như nước biển khơi Đưa con vào đời Thổi hồng giấc mộng Ba là con sóng Đẩy buồm ra khơi Cũng là mặt trời Sưởi hồn ấm áp Tình cha bát ngát Như gió trên đồi Ba thật tuyệt vời Cho con tất cả Phạm Thanh Nhỏ

=== TÌNH CHA ===
Tình cha dào dạt
Như nước biển khơi
Đưa con vào đời
Thổi hồng giấc mộng
Ba là con sóng
Đẩy buồm ra khơi
Cũng là mặt trời
Sưởi hồn ấm áp
Tình cha bát ngát
Như gió trên đồi
Ba thật tuyệt vời
Cho con tất cả
Phạm Thanh Nhỏ