QUAN SÁT TA SẼ THẤY Chịu khó quan sát thì cuộc sống quanh ta có bao nhiêu bài học giá trị

QUAN SÁT TA SẼ THẤY
Chịu khó quan sát thì cuộc sống quanh ta có bao nhiêu bài học giá trị. Mỗi người, mỗi việc đều sẽ dạy cho mình cách ứng xử tốt hơn, tư duy tích cực hơn – dù họ là người tốt hay xấu, dù đó là việc dở hay hay. Chỉ cần mình lắng nghe thiệt sâu sắc!
Trên đây là đoạn dẫn cho phần 2 của sách #Nhưmâythongdong vừa tái bản 6.000 cuốn hồi đầu tháng 12 này! Thực ra để có thể học được từ tất cả mọi việc, mọi người trong “cuộc sống quanh ta” là điều cực kỳ khó. Đó là khi ta đã thực tập đến mức “tự thấy mình nhỏ thôi/ việc tu còn kém cỏi”.
Thường ta luôn thấy mình là nhứt nhứt, là trung tâm của vũ trụ nên ta ít cúi mình xuống để nghe-hiểu-học-và thương. Nhưng khi có thể cúi mình trong tâm thế đó, chắc chắn bạn giống như bông lúa mẩy hạt, đã chuyển hoá cho cái tôi của mình bé lại rồi!
Mong rằng, trong đời, mỗi người bớt phán xét, bớt nhìn lỗi người mà luôn thấy phần sáng trong họ, có chỉ lỗi cũng vì thương mà nói chứ không phải vì sân si hay muốn chứng tỏ bản lĩnh, tài năng hơn.
Nam mô Bồ-tát Thường Lắng Nghe…
(L.Đ.L)
…………..
Ps: hình chỉ mang tính quảng bá sách và giới thiệu dây trầm thơm nức mũi – trầm nguyên khối mà có khách đặc biệt dành tặng cho người thương. Khi dặn, anh bảo: “Long nhớ làm đẹp đẹp nghen”!
#luudinhlong
#luuducbinhminh
#bachoamaNam

Tập đi nốt nữa là xong nhiệm vụ xong mẹ cưới vợ cho luôn là vừa con giai ạ

Tập đi nốt nữa là xong nhiệm vụ, xong mẹ cưới vợ cho luôn là vừa con giai ạ. Nuôi nó 6 tháng mà như tóm tắt phim tua nhanh 4x vậy á, lẹ còn hơn tên lửa. Ai coi chừng ảnh 1 lúc là cũng phờ phạc vì độ siêu nhoi và siêu hóng hớt.
#anhCáo #5m26d #vịnđứng
P/s: Cũi đã hạ sâu từ lâu, thành cũi dạng trượt lên trượt xuống nên lúc nào mẹ ở đấy mới kéo xuống cho vịn đứng, chứ ở 1mình là kéo cao thành cũi lên hết cỡ liền.

NGHIỆP Ở CHỔ NÀO VẬY CHÚNG TA KHÔNG NHÌN THẤY KHÔNG NGHE VÀ CŨNG KHÔNG SỜ ĐƯỢC

NGHIỆP Ở CHỔ NÀO VẬY? CHÚNG TA KHÔNG NHÌN THẤY KHÔNG NGHE VÀ CŨNG KHÔNG SỜ ĐƯỢC. NÓ LÀ VÔ HÌNH LÀ SẼ ĐI THEO BẠN.

Nghiệp ở chỗ nào vậy? Chúng ta không nhìn thấy, không nghe được, cũng không sờ được. Phật nói với chúng ta, nghiệp ở ngay trong A Lại Da Thức. Lời nói này người thông thường không dễ hiểu, cái gì gọi là A Lại Da Thức? Chúng ta dùng lời hiện tại mà nói, nghiệp ở ngay trong ấn tượng của bạn, thí dụ ngày trước bạn làm tất cả nghiệp thiện ác, hiện tại bạn vừa nghĩ lại thì có thể nhớ ra được.
Vì sao bạn có thể nhớ đến sự việc của ngày hôm qua, sự việc của ngày hôm kia, sự việc của năm trước, thậm chí sự việc của mấy mươi năm trước, vì sao bạn có thể nhớ ra được? Chắc chắn có một nơi giúp bạn lưu giữ những án kiện đó, nơi lưu giữ những án kiện này trong nhà Phật gọi là A Lại Da Thức.
— “A Lại Da” là tiếng Ấn Độ, dịch thành ý Trung văn là “tàng thức”, kho tàng, kho tư liệu. Từng li từng tí gì của bạn, khởi tâm động niệm, lời nói việc làm, đều được cất chứa trong kho tư liệu này, không hề sót lọt. Con người chúng ta chết rồi không mang theo bất cứ thứ gì, nhưng nghiệp có thể mang theo, vì sao vậy?
Thứ hữu hình thì không thể mang đi nhưng “nghiệp” là vô hình, nó sẽ đi theo bạn. Chúng ta nghĩ đến sự việc này thì thật là đáng sợ, thế gian không có bất cứ thứ gì đáng được quan tâm, chỉ có việc này chân thật đáng được chúng ta quan tâm!
Khi tư tưởng của chúng ta bất thiện, lời nói bất thiện, hành vi bất thiện thì trong A Lại Da Thức vĩnh viễn sẽ không mất đi, bạn nghĩ xem thứ này có phiền phức hay không? Sau khi hiểu rõ chân tướng sự thật, chúng ta nhất định không tạo ác nghiệp.
Trích từ PHẬT THUYẾT THẬP THIỆN NGHIỆP ĐẠO KINH (Tập 04)

MỘT GIẤC LIÊU TRAI Nàng như đến từ trong mộng mị Một bóng hình huyền ảo nên thơ Đêm từng đêm cùng ai cười nói Ta thấy mình trong một giấc mơ Ta cũng thấy nàng vơi sầu muộn Tiếng cười thay tiếng nấc hôm nao

MỘT GIẤC LIÊU TRAI
Nàng như đến từ trong mộng mị
Một bóng hình huyền ảo nên thơ
Đêm từng đêm cùng ai cười nói
Ta thấy mình trong một giấc mơ
Ta cũng thấy nàng vơi sầu muộn
Tiếng cười thay tiếng nấc hôm nao
Ta mặc kệ dù đang thực? mộng?
Bởi cuộc đời đâu khác chiêm bao
Ta cũng thấy nàng vui mộng ảo
Chưa chắc gì thực được như mơ
Thôi cứ mặc duyên đời nàng nhé
Mộng liêu trai còn đến bao giờ
Ta bỗng thấy mình như si ngốc
Như gã điên lảm nhảm đâu đâu
Dù như thế cũng vui nàng nhỉ!
Ta khùng điên quên bớt đau sầu
Mà thôi kệ! Điên khùng cũng kệ!
Ta thích về trong mộng đêm nay
Để gặp nàng trong mơ huyền ảo
Mộng hay đời cũng giấc liêu trai…
Xuân Mai
(Bài cũ đã chỉnh sửa lại)

Tự thấy bản thân thực sự quá nhiều năng lượng khi mỗi ngày dù có sao Chổi hay sao Hoả rơi vào người thì vẫn nhanh chóng tái tạo tinh thần 1 cách kỳ diệu

Tự thấy bản thân thực sự quá nhiều năng lượng khi mỗi ngày dù có sao Chổi hay sao Hoả rơi vào người thì vẫn nhanh chóng tái tạo tinh thần 1 cách kỳ diệu…
?2h sáng hôm qua bất chấp nguy hiểm giúp một người.
?Hôm nay có người bấp chấp thời gian để giúp mình.
?Nhân viên báo cáo về nhiệm vụ cuối cùng của một năm đã thành công rực rỡ.
…. tưởng Tết đang ở xa, hoá ra Tết đã đến nhà từ lúc nào ???

Một ngày lạc trôi nhưng may mắn Một cô song ngư thì cái đầu luôn để trên mây

Một ngày lạc trôi nhưng may mắn
Một cô song ngư thì cái đầu luôn để trên mây. Thế là trong khi phải chạy về quận 12 để lấy cái chứng minh nhân dân đánh rơi vì người ta không cho người khác lấy giúp, thì nhận được điện thoại của một cô từ bộ môn mô phôi của trường bảo cô ấy nhặt được thẻ ATM của mình ở sân trường. Cô ấy thật tử tế, nghĩ là có thể của cán bộ trong trường đánh rơi, nên cô đến phòng tổ chức cán bộ hỏi theo họ và tên ghi trên thẻ và xin số điện thoại liên lạc để báo mình nhận lại. Cô ấy thật có tâm khi hỏi kỹ thông tin mới cho mình nhận lại vì cô ấy lo giao nhầm người. Chuẩn bị xin đi nước ngoài dự hội nghị nên mới lục tìm passport hôm qua giờ nhưng thất lạc. Thế là nghĩ chỉ có não cá vàng mới mất ba thứ cùng một ngày. Vậy mà đến cuối ngày, ba thứ đều tìm lại được. Đó gọi là vi diệu. Đúng là chỉ khi mất – lạc thứ gì mới hiểu thứ đó quan trọng. Và hành trình tìm kiếm thứ quan trọng đó giúp phát hiện những con người quan trọng. Trong được là mất. Trong mất là được. Cuộc sống vốn rất đỗi công bằng.