Mỗi con người đều bắt đầu bằng số 0, nhưng đích đến là do họ chọn hay lỗi tại số phận

ít ai biết, ngày trước và bây giờ của tôi khác nhau về cả cuộc sống, tình cảm cũng như nhan sắc gần như 360 độ. những người bạn mới gặp, họ bảo tôi thật may mắn khi có một công việc tốt, không lo lắng về thu nhập hàng tháng, tôi có phước khi có người bạn trai gần như hoàn hảo về tính cách mà cũng hết mực yêu chiều, bản thân xinh đẹp,con cái thì được ông bà chăm lo, chẳng có gì phải suy nghĩ.

ấy vậy mà, mỗi lần gặp một cô gái trẻ, tôi luôn khuyên cô ấy đừng vội lấy chồng sớm mần chi, phụ nữ thì phải lo tương lai cho mình, chứ đừng nghĩ dựa dẫm vào ai.

☺️ 18 tuổi, vừa đậu đại học xong tôi liền nghĩ đến việc đi làm thêm, mỗi tháng tôi kiếm được gần 10 triệu đủ tiền tôi mua máy tính và cho nhỏ em út tiền học thêm, mua đồ vẽ.

23 tuổi, cái tội ham vui mà lấy ck sớm, rồi lúc đó mới ngộ ra, ko phải lấy ck là vui, là được tự do như lúc ở với bố mẹ.

24 tuổi sinh con trai đầu lòng, và hiểu được đời sống vk ck như cái địa ngục trần gian, biết khổ, biết đau, và cũng biết sợ ám ảnh, trầm cảm từ đấy mà ra.

chấp nhận ra đi với con số 0, và tự mình ên nuôi con bằng con số âm khi nhóc vừa tròn 1 tháng. lúc ấy chẳng có 1 xu mua sữa cho con, và nghĩ mãi rồi 2 mẹ con sẽ ra sao ?

khi con trai vừa được 3 tháng, tôi để con ở với ông bà ngoại, một mình cầm đúng 500k lên sg kiếm việc làm đủ kiểu, bưng bê, chạy bàn, phục vụ, bán kim cương… cái quái gì có tiền cũng làm trừ bán thân ra làm ko đc. lúc ấy nặng 75 kg và đen như gỗ mun. ban đầu khó khăn nhưng rồi cũng chịu được, và vượt qua được.

5 tháng sau trở về cần thơ với mức lương hơn 4 triệu của quản lý nhà hàng vừa cho em gái tiền học vừa có tiền sữa cho con…..

thấm thoát qua gần cả chục năm, tôi chẳng hiểu sao mình có cơ duyên đến với showbiz. cũng ko nghĩ một ngày nào đó được như hôm nay. có những đêm tôi ngủ ko được 5 tiếng nghĩ đến ngày mai m sẽ làm gì ra sao, có những bữa ăn vội ăn vàng cho xong bữa, tranh thủ lv mọi lúc.

cuối cùng bây giờ tôi nhìn lại, tôi khác hơn xưa rất nhiều. đôi khi nghĩ lại, cũng cám ơn ông trời, nhờ có những lúc cùng cực tận cùng, mà tôi mới có ngày hôm nay.

?? bạn có thể đỗ lỗi bởi do bạn không có tiền, bạn gặp xui xẻo, bạn không có mối quan hệ, bạn không có năng lực, làm sao bạn có thể làm được như tôi…. bạn khen tôi giỏi, và bạn sợ bạn không làm được như tôi.

cuộc sống không có gì là không thể, tôi trước đây xuất phát bằng con số âm, ở dưới quê lên thành phố càng không có nổi một mối quan hệ nào. không có sự may mắn nào tốt hơn sự nổ lực của bản thân. không ngừng học hỏi, không ngừng làm việc, không ngừng nổ lực, thử xem bạn sẽ có gì, đạt được điều gì.

bạn nói bạn không giỏi như tôi, đó là bạn sai, tôi cũng từng rất ngu, nhưng tôi chịu khó học cho bớt ngu, học miết cũng đỡ ngu.

bạn nói bạn không có nhiều quan hệ, tôi lúc lên sài gòn cũng chẳng có bạn bè, tôi cởi mở, kết bạn bốn phương, và tôi đã có rất nhiều bạn

bạn nói bạn không xinh đẹp như tôi. tôi cũng đã từng nặng 78kg, đen như mực, nếu không biết chăm sóc bản thán thì tôi có đẹp nổi không.

bạn nói bạn không giàu có, tôi cho bạn cơ hội để làm thì bạn lại lo lắng mình ko có vốn. hai cách để bạn kiếm tiên là lao động, và tự thân vận động, hoặc dùng tiền mình đẻ ra tiền…

bạn nói bạn không có thời gian làm gì mà vẫn nghèo thì bạn xem lại bản thân mình nhé.

? đừng bao giờ nghĩ rằng người khác may mắn hơn mình, hay đỗ lỗi cho số phận, mà do bản thân mình có muốn lao động hay không ?

hãy cám ơn những gì không thuận lợi với bạn, nó chính là động lực để bạn vượt khó, và giúp bạn thành công hơn trong cuộc sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *