ĐÔI KHI Đôi khi đọc bài thơ vừa viết xong thấy rệu rão câu từ

…………….ĐÔI KHI……………
Đôi khi đọc bài thơ vừa viết xong, thấy rệu rão câu từ,
Nhưng lỡ đã nhàu nhĩ rồi, không phẳng phiu được nữa
Như chiếc lá sau một mùa thắp lửa
Xanh hết mình và khô vẹo phía tàn thu.
Đôi khi cứ dửng dưng, chẳng màng chuyện hơn thua
Bởi đã từng thương đến kiệt cùng, cất kỹ trong ký ức
Gói ghém, nâng niu, đào sâu chôn chặt,
Đắng đót, ngọt bùi, nếm trải mãi thành quen.
Cũng đã từng bỗng dở người khóc đến tận cùng vui,
Lại nham nhở cười ở tận cùng đau khổ
Nghịch lý phải không? Đừng phân trần ra nữa
Vốn cảm xúc chỉ chốc lát thôi, đâu vĩnh cữu bao giờ!
Ta đã đi qua hết muôn nẻo dại khờ,
Quá nửa đa đoan một kiếp người dâu bể
Và đôi khi đời vui ngược, buồn xuôi mà ta cứ thản nhiên mặc kệ
Không phải vô cảm đâu. Chỉ lòng ta gió đã cuốn đi rồi…

2 Trả lời “ĐÔI KHI Đôi khi đọc bài thơ vừa viết xong thấy rệu rão câu từ”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *