Cả một tuổi thơ của mình hiện ra qua những tấm ảnh này

Cả một tuổi thơ của mình hiện ra qua những tấm ảnh này. Bây giờ nhà vẫn còn cối say bột, đèn dầu, nạng thun (ná)…
Nhìn máy cát sét lại nhớ hồi đó cứ khoảng 2 giờ chiều chủ nhật là mở đài TP để học hát những bài hát thiếu nhi ( Ai nâng cánh ước mơ cho em, Con tàu vũ trụ). những cuộn băng thì nhiều lúc nghe bị kẹt lấy ra thì nó rối tung rối mù lên bỏ vô hát tiếp còn bị dập nữa.
Nhìn mấy que kem trong ảnh lại nhớ hồi đó mua 200 đồng được que hơn 2 lóng tay mà hí hửng chia nhau. Mỗi đứa liếm một cái. Bữa nào mua được que kem 500 đồng thì mừng gì đâu á. (Mừng vì được liếm nhiều hơn mấy cái kkkk ?)
Ngày xưa bà nội còn tráng bánh ngày nào cũng xay bột. Mẹ hoặc cô đứng say thì mình có nhiệm vụ ngồi ngay cái cối mà múc đổ vô tuổi thơ luôn có một nỗi sợ hãi vô cùng bá đạo là sợ xay trúng tay, tay sẽ thành bột hehehe ?. Đêm thì ngồi xếp bánh cứ đủ 100 cái bánh là cột lại. Nên người ta mới gọi là “bán tui trăm bánh tráng” ?. Mà hồi đó con nít mà xếp ko biết đc bao nhiêu đã buồn ngủ rồi. Dĩ nhiên những đêm xếp bánh cho kịp mang ra chợ luôn gắn liền với những chong đèn dầu huyền thoại. Hồi đó khùng ghê nơi thích mùi thơm của tóc cháy khét vậy là tóc hơi dài lại bứt 1 tý đem đốt để có mùi thơm. (Cũng may là biết điểm dừng chứ ko cũng có khi lại hói đầu ?.
Những năm đó sao nhớ ơi là nhớ. Mặc cái quần thì ko hiểu ngồi kiểu gì mà đằng sau thủng 2 lổ (hehe như 2 con mắt?)Còn 1 lần được mua đôi dép mới mừng ơi là mừng. 2 chị em được giao nhiệm vụ ra coi chừng gà ko cho bới đám khoai mì trước ngõ. Chơi nhảy lò cò thì bỏ dép ra để đấy. Khát nước quá chạy chân ko vô nhà uống nước quay ra mất tiêu đôi dép. Buồn dễ sợ. Mà tuổi thơ buồn đó rồi vui cười đó thế là xong.
Cái bếp dầu thú thật là cho tới bây giờ vẫn chưa biết sài. Hồi đó đâu có đc nghịch lửa đâu. Lơ mơ là cháy. Nhà tranh mà.
Còn có cả 1 kỷ niệm ồn ào với em sâu lông. đợt đó sâu lông(sâu róm) nhiều ơi là nhiều mà con nào con nấy bự chà bá. Sợ nó mà làm gì cũng gặp nó. Có lần mình chỉ lỡ tay và vô tình trúng nó thôi là nó cũng muốn bầm dập te tua đau đớn rồi mà mình khóc thé lên muốn bể nhà. Công nhận âm thanh tốt. Mà cho tới tận bây giờ vẫn nhớ bạn ấy màu nâu nâu chứ ko đen như những bạn sâu khác.
Ôi tuổi thơ của tui… nhớ quá.

2 Trả lời “Cả một tuổi thơ của mình hiện ra qua những tấm ảnh này”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *