2h sáng nay mình ăn quán này ở ngay khu Ximen, Đài Bắc

2h sáng nay mình ăn quán này ở ngay khu Ximen, Đài Bắc. Đó là một quán lẩu tự chọn không có tên trên Tripadvisor nhưng đã hơn 40 năm tuổi. Khách ra vô nườm nượp từ 11:30 trưa đến tận 4h sáng hôm sau, nhiều lúc phải xếp hàng chờ. Hôm đầu mình và chị bạn đứng đợi khá lâu, còn sáng sớm nay may còn bàn trống.

Ở đây chỉ bán duy nhất lẩu. Các món nhúng được làm bày sẵn, thích ăn gì chọn nấy, tính tiền theo đĩa, mỗi đĩa có mức giá riêng từ 30-70 đô la Đài Loan (tức từ 24-56k / đĩa theo tiền vn). Mà đủ cả từ thịt bò đến hải sản (tôm, mực, hàu sữa, sò điệp, cá, sứa, nghêu…), đến thanh cua, các viên tôm, cá… rồi các loại nấm, rau, udon, miến… hai chị em mình ăn ngập mặt không kiêng cử thì hết tầm 800k vn (sức ăn 4 người), nên cảm thấy rất thoả mãn.

Địa chỉ quán: https://goo.gl/maps/emhfzbpf96z.

Ở đây, vui là mình gặp một cô phục vụ người Việt Nam. hôm đầu, lúc chị em mình tính tiền ra về mới biết cô là đồng hương. Cô chắc độ gần 60, nhiệt tình nhưng gương mặt hằn rõ nét khắc khổ.

Sáng nay gặp lại, tụi mình chào và hỏi han cô được dăm ba câu. Tới giữa chừng hai chị em đang ăn, cô đi ngang nói lén thật vội – tí có ai hỏi tụi mình phải người Việt Nam không thì hãy bảo là người Trung Quốc. “Cô mang bò ra cho hai đứa mà người ta la, người ta chửi cô cắt nhiều hơn cho mấy đứa vì là người Việt Nam”. Rồi từ lúc đó, cô không lui tới bàn tụi mình nữa.

Lúc tính tiền ra về, tụi mình trông cô mãi để có thể len lén gửi cô một ít đủ một hai bữa cơm. Nhưng mấy cặp mắt nhân viên khác trong quán cứ phóng về phía hai chị em, và cô cũng ở trong bếp khiến chuyện bất thành. Tụi mình nán lại ngoài cửa, lúc thấy cô liền vẫy tay ra hiệu cho cô ra mé cửa. Nhưng cô lắc đầu, cười thật hiền nhìn tụi mình một giây, vẫy tay chào đúng một giây nữa, rồi lại cắm mặt lau bàn, dọn chén dĩa, giữa mấy cặp mắt vẫn không ngừng soi mói từ chủ đến các nhân viên khác.

Đó thực sự là khoảnh khắc khiến hai chị em mình nhớ mãi trong chuyến đi đài chớp nhoáng. Cô, không biết đã trải qua bao nhiêu tháng năm không thấy mặt trời ở quán này, bị người ta đối xử ra sao, lương như thế nào, có đủ sống hay còn phải nuôi con, phải gửi về quê… đó là câu hỏi vụt qua đầu tụi mình, và cũng chỉ biết để đó không lời đáp. Biết là mỗi người mỗi cảnh, chir là thấy một người Việt mình sống khó đến vậy trên đất người, thấy thương quá là thương…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *